Câu Chuyện Cảm Động Về Chú Chó Hachiko Qua Bộ Phim “Hachi: A Dog’s Tale”

Hachiko Shibuya

Bạn có bao giờ hẹn gặp ai đó ở ga rồi đứng đợi họ chưa? Cảm giác đã trễ giờ nhưng vẫn chưa thấy họ xuất hiện, thật không dễ chịu chút nào đúng không? Sự chờ đợi chưa bao giờ là dễ chịu dù là chờ đợi một người trong tình yêu hay chờ đợi một điều gì đó trong cuộc sống. Một tình yêu bắt đầu thì khó nhưng kết thúc lại dễ vì bởi sự ra đi, vì bởi sự không tin tưởng nhau rằng không ai có thể chờ đợi nhau được, vì bởi sự gọi là “xa mặt cách lòng” sẽ đưa họ về hai thế giới khác nhau, khác nhau kể cả không gian thời gian và cách yêu thương (này mình đã đọc ở đâu đó nha). Nhưng hôm nay mình không bàn về sự chờ đợi giữa hai người trong tình yêu mà bàn về sự chờ đợi của một chú chó trung thành đã chờ người chủ đã mất của mình quay về suốt 10 năm.

CÂU CHUYỆN CÓ THẬT VỀ HACHIKO

Có ai giống mình không? Đã từng chụp ảnh với tượng chú chó Hachiko đặt ngay ga tàu Shibuya rồi nhưng chưa biết rằng đằng sau bức tượng này là một câu chuyện vô cùng cảm động về một chú chó trung thành không?

Hachiko chào đời vào tháng 11 năm 1923 ở tỉnh Akita, Nhật Bản.Chú bị lạc chủ và được giáo sư Ueno của trường đại học Tokyo đem về nuôi dưỡng, cứ mỗi buổi sáng là Hachiko tiễn giáo sư Ueno đến nhà ga và 3 giờ chiều Hachiko lại ra nhà ga đợi giáo sư về. Ngày 12 tháng 5 năm đó, giáo sư Ueno đã qua đời sau một cơn đột quỵ. Chú cho trung thành vẫn đứng đợi và đợi… Cuối cùng vào ngày 8 tháng 3 năm 1935, gần 10 năm kể từ ngày nó nhìn thấy chủ nhân lần cuối cùng, người ta tìm thấy Hachiko -lúc đó đã 12 tuổi – nằm gục chết tại chính cái nơi mà nó đã đứng đợi chủ nhân.

Câu chuyện cảm động về chú chó Hachiko được đăng lên trang nhất của rất nhiều tờ báo lúc bấy giờ và được Hollywood dựng thành bộ phim ”Hachi: A Dog’s Tale”. Tài tử Richard Gere đóng vai giáo sư Hidesaburo Ueno.

HACHIKO TRONG BỘ PHIM HACHI: A DOG’S TALE

Hôm nay vô tình mình xem được bộ phim ”Hachi: A Dog’s Tale” một bộ phim đầy cảm xúc về chú chó trung thành, bài viết này được viết ngay lúc mình vừa xem phim xong luôn, tranh thủ viết ngay nhân lúc “cảm xúc vẫn đang còn dâng trào” .

Nội dung phim

Chuyện được bắt đầu bằng hình ảnh một cậu bé rụt rè đứng trước lớp và kể về chú chó của ông ngoại mình. Gia đình giáo sư Parker có ba người gồm vợ ông và một người con gái, trên đường đi làm về ông bắt gặp một chú chó bị lạc tại ga tàu (chú bị rơi trong quá trình vận chuyển tới đâu đó) . Giáo sư Parker đã ra sức tìm lại chủ cho Hachi nhưng không một ai nhận lại chú chó, ông cố thuyết phục vợ mình để nuôi Hachi nhưng bà không đồng ý. Tuy nhiên sau đó nhìn hình ảnh chồng mình yêu thương và săn sóc Hachi thậm chí ông đã cúi xuống dạy chú chó nhỏ cách nhặt bóng về đã khiến người vợ đồng cảm, và quyết định cho ông giữ lại Hachi.

Giáo sư chơi bóng cùng Hachi

Có một điều quái lạ là mặc dù giáo sư Parker đã cố gắng hết sức để dạy Hachi cách nhặt bóng về cho ông nhưng chú làm ngơ và chưa bao giờ chạy theo để nhặt quả bóng về. Hachi vô cùng thông minh, chú tìm mọi cách để có thể theo giáo sư Parker vào mỗi buổi sáng khi ông chuẩn bị đi làm. Vào buổi chiều cứ đúng 5 giờ, khi nghe tiếng còi tàu vang lên chú lại chạy một mạch đến trước cửa ga và chờ đón giáo sư Parker về nhà…

Hachi nhanh chóng trở thành người bạn thân thiết của cả khu phố. Khi một ai đó đi ngang qua nhà ga, dù là những người công nhân hay những vị khách du lịch đều sẽ dừng lại để vuốt ve và thỉnh thoảng thì cho chú đồ ăn.

Mọi việc cứ diễn ra đều đặn như vậy trong nhiều năm, cho đến một buổi sáng bất ngờ Hachi lần đầu tiên chịu nhặt bóng cho ông lại cũng chính là ngày giáo sư không còn trở về vào buổi chiều như mọi ngày nữa. Chú chó Hachi không hề biết rằng ông chủ yêu quý của mình đã qua đời sau một cơn xuất huyết não.

Ông sẽ mãi mãi không thể trở về được nữa… Nhưng Hachi không bao giờ từ bỏ hi vọng. Năm này qua năm khác, vào mỗi buổi chiều đúng 5 giờ Hachi lại đến nhà ga, hi vọng để nhìn thấy ông chủ của mình bước xuống từ 1 toa tàu nào đó…

Cảnh phim mình cảm động nhất

Từ một Hachi bé tí tẹo ham chơi và nhanh nhẹn nhưng theo thời gian chú đã trở thành một Hachi già nua với những bước chân nặng nề trong bộ lông lấm lem bùn đất giữa trời đông giá lạnh. Cuối cùng chú chó Hachi đã qua đời sau 10 năm đằng đẵng kiên trì chờ đợi ông chủ của mình trở về. Đoạn này phim thể hiện một cách nhẹ nhàng khiến mình cảm động thật sự về một chú chó không thể nói cũng chẳng có trí thông minh vượt trội như con người, nhưng Hachi đã dạy cho chúng ta những bài học quý giá về tình thương, cùng những đức tính cao quý. Bộ phim vô cùng thích hợp cho những ai muốn kiếm tìm một tình bạn chân thành, đủ sức làm rung động trái tim của hàng triệu người trên thế giới và khiến mình không thôi ám ảnh về nó.

Cứ khát khao, cứ khờ dại

Tất cả chúng ta bây giờ đều cảm thấy rằng thời gian thật quý giá, chúng ta không muốn lãng phí tuổi trẻ của mình vào những thứ không có kết quả. Nhưng sao bạn biết là không có kết quả? Chuyện từ bỏ hay không, điều đó không liên quan đến người khác, chính bạn là người lựa chọn, nếu yêu thương đủ lớn thì chờ đợi chỉ là một cách thử thách tình cảm. Hãy cứ dại khờ, nhưng dại khờ một cách khôn ngoan và kiên định với niềm tin mãnh liệt như Hachiko.

Huu Huynh

—————★★★★★—————-

Leave a Reply

Your email address will not be published.